Phân tích bài thơ:Vội vàng của Xuân Diệu

Chủ nhật , 05/04/2015, 15:52 GMT+7
Nhắc đến Xuân Diệu là nhắc đến nhà thơ của tình yêu.Trong phong trào thơ mới các tác phẩm của ông chủ yếu viết về tình yêu nồng cháy của con người trước thiên nhiên,trước cuộc sồng.Khi nhắc đến thơ Xuân Diệu không thể không kể đến bài thơ “Vội vàng”,nó mang đến một cảnh sắc xuân rạo rực,tươi mới,và cũng mang cả thông điệp về cuộc sống của tác giả

Ngay mở đầu bài thơ Xuân Diệu đã bộc lộ ham muốn,cái tôi cá nhân thật táo bạo,ngông cuồng:

“Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất,

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi”

Lòng yêu đời,yêu cuộc sống của Xuân Diệu đã biến thành cái ham muốn thật táo bạo muốn “tắt nắng”,”buộc gió”.Trước sự thay đổi của đất trời,của thiên nhiên ông muốn ôm lấy tất cả muốn níu giữ tất cả những gì là đẹp nhất.

Trong cái ngông cuồng,táo bạo đó vẫn hiện lên sự đáng yêu của một tâm hồn lãng mạn.Với Xuân Diệu sống là một điều kỳ diệu,sống là để tận hưởng và cũng là cống hiến hết mình cho cuộc sống.Thế giới trong mắt của Xuân Diệu chính là một bữa tiệc rực rỡ đầy sắc màu.Thiên nhiên hiện lên trong các dòng thơ tràn trề sức sống.Cảnh sắc mùa xuân được miêu tả căng tràn nhựa sống như vẻ đẹp của cô gái đang độ xuân thì

Xuân Diệu say đắm với mùa xuân,say trong ánh nắng,say trong rực rỡ của cỏ cây hoa lá,say trong tiếng chim hót:

“Của ong bướm này đây tuần tháng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si;”

Tác giả yêu thiên nhiên đến tột độ và tìm mọi cách để hưởng thụ thiên nhiên.Vẫn đang đắm chìm trong hạnh phúc trước vẻ đẹp của thiên nhiên tác giả lại thốt lên:

“Tôi sung sướng,nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”

Tác giả chợt nhận ra mình phải “vội vàng một nửa”.Hoa nở rồi hoa lại tàn,xuân đến rồi xuân lại đi,chim cũng dừng tiếng hót,thời gian sẽ trôi đi và con người không thể níu giữ khoảnh khắc đó,không thể khiến thời gian ngừng lại.Cũng như con người cũng sẽ già nua đi.Hai câu thơ đã thể hiện rất rõ tình yêu với cuộc đời cuồng nhiệt của Xuân Diệu

            "Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua. 

            Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già. 

            Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất. 

            Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, 

            Không cho dài thời trẻ của nhân gian 

            Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hòan, 

            Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại 

            Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi, 

            Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời; 

            Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi, 

            Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt. 

            Con gió xinh thì thào trong lá biếc, 

            Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi? 

            Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi, 

            Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa? 

            Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa. 

            Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm," 

Một xúc cảm khác trước thời gian,không gì là mãi mãi,gặp nhau rồi cũng phải chia ly.Mùa xuân của đất trời luôn tuần hoàn năm này qua năm khác,nhưng tuổi trẻ của mỗi người chỉ có một lần trong đời.Vạn vật tuần hoàn nhưng “chẳng còn tôi mãi”.Dường như tác gỉa quá đa cảm và sự cảm nhận rất tinh tế với vòng quay của thời gian.. Những câu thơ chứa đựng cả giọng nói háo hức và nhịp đập của một con tim vồ vập muốn sống hết mình. Con tim ấy của một cái tôi trữ tình từng bộc bạch một cách chân thành

            "Ta muốn ôm. 

            Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn; 

            Ta muốn riết mây đưa và gió lượn, 

            Ta muốn say cánh bướm với tình yêu, 

            Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều 

            Và non nước, và cây, và cỏ rạng, 

            Cho chuếnh choáng mùi hương, cho đã đầy ánh sáng, 

            Cho no nê thanh sắc của thời tươi; 

            Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!" 

Ba chữ "Ta muốn ôm" được đặt ở giữa dòng thơ mô phỏng hình ảnh nhân vật trữ tình đang dang rộng vòng tay để ôm tất cả sự sống lúc xuân thì - sự sống giữa thời tươi vào lòng. Đó là chân dung của một cái tôi đầy tham lam, ham hố đang dứng giữa trần gian, cuộc đời, dòng đời để ôm cho hết, riết cho chặt, cho say, cho chếnh choáng, thâu cho đã đầy, cho no nê, cho tới tận cùng những hương sắc của đất trời giữa mùa xuân... Tất thảy đều vồ vập, khát khao đến cháy bỏng với các mong muốn được giao hoà, giao cảm mãnh liệt với vạn vật, với cuộc đời. Đây quả là một khát khao vô biên, tuyệt đích, rất tiêu biểu cho cảm xúc thơ Xuân Diệu.

            Nhà thơ diễn tả thiên nhiên bằng các mĩ từ, lại nhân hoá khiến nó hiện ra như con người có hình hài và mang dang dấp của tuổi                     xuân. Câu cuối cùng kết thúc cả bài thơ:" Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi." Đây là sự cuồng nhiệt cao độ của  trái tim khao                   khát tình yêu và cuộc sống. Động từ “cắn” khiến câu thơ thật độc đáo,thật táo bạo, diễn tả niềm khao khát giao cảm mãnh liệt của                   Xuân Diệu mãi mãi là khát vọng, là ham muốn không có giới hạn. 

            Tên bài thơ "Vội vàng" đã thể hiện đầy đủ triết lý sống của nhà thơ,sống gấp,sống vội.Hãy sống và tận hưởng những gì mà cuộc                     sống ban tặng.Hơn nữa Nhà thơ muốn nhắn nhủ đến người đọc hãy sống hết mình khi đang còn trẻ tuổi, đừng để thời gian trôi đi                   phí hoài,sống sao cho có ích với xã hội với cuộc đời để khi thời gian đó qua đi rồi chúng ta sẽ không phải ân hận hay nuối tiếc điều gì

 

Nguồn: